Skip to content

Gửi tới Bố với tất cả tình yêu :)

Ngày còn nhỏ, thỉnh thoảng con lại tự hỏi : “Tại sao Bố không là giám đốc?” Bố sẽ không phải đi làm ca, nhà mình sẽ có nhiều tiền và con sẽ được mặc những bộ quần áo đẹp, được đi chơi nhiều nơi và ăn thật nhiều món ngon…

 

Ngày còn nhỏ, Bố vẫn thường bế con trên tay và đưa con đi hóng chuyện. Mẹ vắng nhà, Bố à ơi ru con ngủ. Bố dạy con xem đồng hồ, Bố dạy con viết chữ và làm tính, Bố kể chuyện cho con nghe…

Ngày còn nhỏ, mỗi dịp đi nghỉ cùng cơ quan Bố đều cho con đi theo. Hai bố con lục đục dậy từ sáng sớm, Bố chải tóc, chọn quần áo và trang điểm cho con (trong trường hợp mẹ không ở nhà). Con say xe, mệt lả … Bố ôm con trong lòng suốt cả chặng đường dài. Ra biển, Bố dạy con tập bơi, Bố nhặt ốc và xây lâu đài cát cùng con. Bố con mình còn chụp bao nhiêu là ảnh nữa…

 

……….

 

Thời gian trôi đi, con không còn là con-bé-lóc-nhóc ngày xưa. Nhưng Bố vẫn luôn bên con, dạy con nấu ăn, dạy con đi xe máy, đón con mỗi khi con về muộn… Mỗi dịp lễ tết, giỗ họ hay tảo mộ, hai bố con háo hức khăn gói rủ nhau về quê nội.
Và thỉnh thoảng, Bố vẫn âu yếm gọi con là “Cún”.

 

Bây giờ, con không còn thắc mắc tại sao Bố lại không phải là giám đốc. Vì con hiểu bất kì ông giám đốc giàu có nào cũng không nuôi con khôn lớn như Bố đã làm.

<3 Gửi tới Bố với tất cả tình yêu! <3

 

 

 

Comments

comments

Be First to Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *