Skip to content

“Em già khú và giống con lợn” + những suy nghĩ logic của Meochun :”>

Lục lại lap thấy bài này viết từ hồi xửa hồi xưa – hồi 26 tuổi, hí hí :”>

 

08/10/2011

Tôi và người yêu bằng tuổi. Mà ai cũng biết, đến một lúc nào đó, đứa con gái sẽ già hơn đứa con trai, nếu như chúng bằng tuổi nhau. Tức là thật thiệt thòi cho đứa con gái khi có bạn trai bằng tuổi, cứ phải lo là mình già hơn nó, nó chê mình.

Thực ra ở khoản này tôi là người khá lạc quan. Những điều thuộc về tự nhiên thì làm sao bạn ngăn nó đừng xảy ra? Tôi tâm niệm rằng: nếu có già, thì hãy là một bà già xinh đẹp. Chứ nếu cứ lôi thôi lếch thếch, đứng trước gương và khóc lóc tỉ tê: “Ôi, tôi già quá, già hơn anh ấy rồi”, thì có khi tôi sẽ chán ngán bản thân mình trước khi người yêu kịp chán tôi.

Vấn đề là ở chỗ, ngày hôm kia người yêu của tôi chê tôi rằng “Nhìn em già khú!”, và nhiều ngày gần đây anh ấy cứ thích gọi tôi là “như con lợn”.

Anh ấy thích đùa. Mà tôi cũng chưa cảm thấy phiền lòng vì điều đó bởi tôi cũng là kẻ thích đùa. Nhưng hôm nay, tự dưng tôi tư lự một chút và thử suy nghĩ logic về sự việc đó xem sao.

Rất nhiều lần tôi nói năng tự phát và lặp đi lặp lại những điều gì đó tiêu cực nhưng hoàn toàn không phải chủ ý của tôi. Anh ấy đã căn dặn tôi rằng: “Anh bị ám ảnh bởi những câu nói của em. Có những điều mình thực sự không muốn nó xảy ra. Nhưng mình cứ nói hoài về nó, và rồi nó xảy ra lúc nào chính mình không thể ngờ được”.

Câu chuyện “Em già khú và giống con lợn” cũng tương tự như vậy. Khi anh ấy cứ nói càng lúc càng thường xuyên, tôi có lần tự ngắm mình trong gương và nhắn tin hỏi anh ấy: “Thực sự thì em có béo lắm không?”. Không phải tôi sợ mình quá mập, tôi chỉ muốn biết suy nghĩ thật của anh ấy, tôi bắt đầu nghi ngờ “con lợn” không còn là lời nói đùa nữa.

Xa hơn một chút, tôi tưởng tượng sau này khi kết hôn và tôi sinh em bé. Mỗi ngày, tôi ngồi trên giường cho con bú, còn chồng tôi đi đi lại lại trong nhà, nhìn ngắm cái thân hình xồ xề nhão nhoét của tôi và không ngớt mồm: “Em già khú, em như một con lợn”. Liệu tôi có bị chứng trầm cảm sau sinh, rồi cho rằng mình không còn giống con lợn mà thực sự đã là một con lợn miệng kêu ụt ịt? Hay tôi vẫn giữ được cái sự lạc quan và thay đổi tâm niệm của mình một chút, nếu có là con lợn già, hãy là một con lợn già xinh đẹp? Hay tôi sẽ viết đơn ly dị?

 

em gia khu

 

Lúc mới yêu, người yêu tôi chỉ nói tôi múp míp tí chút, bù lại “mắt em đẹp và môi em hình trái tim”. Ôi, tôi biết mắt và môi tôi nó ra làm sao lắm chứ. Nhưng dẫu sao, lời ngọt ngào thì dễ nghe. Giờ khi yêu nhau lâu rồi, mấy lời đó có lẽ cũng không cần thiết. Nhưng tôi vẫn không hiểu nổi tại sao anh ấy lại thích thú với việc nói tôi già và giống con lợn đến thế? Và khi nhắc đến chuyện kết hôn, anh ấy cho rằng tôi già và xấu mà không chịu cưới anh ấy thì cũng quá lứa lỡ thì chẳng ma nào dòm ngó. Không chỉ người yêu đâu, mẹ tôi, mẹ của các bạn tôi và rất nhiều người khác có cùng suy nghĩ đấy. Đó là cái cớ để ngụy biện cho việc một đứa con gái 26+ thì nên lấy chồng phứt đi cho rồi. Nhiều khi tôi thấy suy nghĩ của mọi người dường như lệch lạc, đấy mới là điều mà tôi đang băn khoăn.

Chiều hôm qua, tôi đã được an ủi rất nhiều. Một cô bạn thân nói với tôi rằng tôi vẫn còn trẻ trung xinh đẹp chán, không yêu người này thì vẫn khối cơ hội. Một phần là phấn khởi vì vẫn có đứa công nhận cái sự chưa hề già và xấu của tôi, phần nhiều là vì tìm thấy một người suy nghĩ về hiện tại của đứa con gái 26 tuổi như tôi một cách vô cùng tích cực.

Nếu tôi chia tay người yêu vào thời điểm này, người lo lắng nhất là mẹ. Tại vì tôi già, tôi đã 26 tuổi rồi (tại sao lại dùng từ “đã” nhỉ?). Giờ mà bỏ nhau thì không biết bao giờ tôi mới lại có người yêu và đi lấy chồng cho khuất mắt mẹ.

Không nhiều người tiếc cho cuộc đời tự do của tôi, không mấy ai tiếc cho hai mươi mấy năm trẻ trung tươi rói của tôi, không ai tiếc cho “mắt đẹp với lại môi trái tim” của tôi…? Tại sao không ai nghĩ đơn giản là đứa con gái ấy 26 tuổi, còn trẻ, lạc quan. Thứ nhất là vì tình yêu, thứ hai là sau khi suy nghĩ rất kỹ thì đã quyết định lấy chồng. Mọi người cứ tự nhìn nhận và đánh giá con em, bạn bè mình xuống mức quá thấp so với thực tế, và lấy đó làm cái cớ để mà thở dài: “Giờ mà bị bỏ thì chả ai yêu, giờ mà không cưới thì ế suốt đời”.

Ở cơ quan, tôi nhìn quanh và thấy là các bạn bằng tuổi tôi, hơn hay kém tôi một, hai tuổi, đang thật là trẻ trung và tươi đẹp (không phải “vẫn” mà là “đang” nhé!). Nếu một người trong số họ kết hôn, điều đầu tiên tôi tiếc chính là cái sự tươi đẹp đó.

Suy nghĩ logic của tôi đã đi đến đâu rồi?

Khi viết dài quá tôi cứ bị lệch khỏi cái trục ban đầu của mình.

Rút cục tôi chỉ nghĩ là mọi người nên tiếc một chút cho cô gái 26+ (có thể) sắp kết hôn. Và nhìn nhận việc cưới xin như là một quyết định hết sức nghiêm túc và chân thành như tự nó vốn vậy, chứ không đơn giản là vụ chữa cháy hay chống ế.

Còn về vụ “Em già khú và giống con lợn”, tôi mong là thay vì nói một cách thường xuyên, người yêu chỉ nói 1 lần/tuần. Nói thật hay nói đùa thì tùy anh ấy thôi. Nếu tôi thấy mình già và mập quá, tôi sẽ tự biết sắm mỹ phẩm và tập thể dục.

 

Ảnh dưới đây là cố gái già khú và như con lợn năm 26 tuổi – bên bó hoa ly người yêu mang đến tận cơ quan tặng >:D<

DSCN2481

 

Comments

comments

2 Comments

  1. Méo méo Méo méo

    Ôi Hoài Thu 26 tuổi, 26 tuổi, 26 tuổi. Giờ em cũng 26 tuổi như anh, và chúng ta già khú đế như nhau. Dưng mà tội chó gì mà phải xoắn.
    Thật, tội chó gì mà phải xoắn :-“

  2. admin admin

    Con mèo méo méo méo này có phải là mèo Giang béo méo méo ko nhỉ? Kaka

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *